SHARE:

Ông, Bà chúng ta thường nói, những: Suy nghĩ, lời nói và hành động; mà không đúng với sự thật, đều là: Vọng Tưởng.
–Còn theo Tự điển Phật học:
+Vọng: là không có thật, không phải chân; do Vô minh bất giác, mà Khởi niệm.
+Tưởng: là do phân biệt sai lầm, chấp thủ các Tướng, mà Khởi sanh: Cảm xúc, tư tưởng, suy nghĩ.
+Vọng và Tưởng, đều do Nhân-Duyên hoà hợp mà thành, có Sanh-có Diệt; nên nó không thật có.
*Tóm lại: Vọng Tưởng tạo nên do, Vô minh bất giác, Phân biệt sai lầm, và Chấp thủ các Tướng. Hay, nó chính là: Phiền não chướng, và Sở tri chướng.
—
*Còn Giác thì sao, đối tượng của nó thì thế nào ?
-Theo Phật giáo, và Triết học phương Đông.
+Giác, là trạng thái Tỉnh thức, Sáng suốt. Nó đối lập với trạng thái Mê, hay Vô minh.
+Giác, là khả năng nhận Biết rõ ràng, hay ‘rõ Biết’ mọi sự vật, mọi hiện tượng, đúng như Nó đang là; do không bị che lấp, trói buộc, sai sử, bởi Phiền não chướng và Sở tri chướng.
+Giác, là sự rõ Biết sẵn có trong mỗi Chúng sanh. Hay là, cái Biết Chân thật, rỗng lặng, tịch tĩnh, có sẵn ở mỗi Người; còn gọi là: Tánh Giác, Tự Tánh, Phật Tánh…
*Đối tượng của Giác, là: Vọng tưởng, hay chính là Phiền não chướng (Ngã chấp) và Sở tri chướng (Pháp chấp).
—
*Vậy, sự Tương Ưng giữa Vọng Tưởng và Tánh Giác, thì ra sao ?
-Trong Kinh Đại Bát Niết-bàn, Phật dạy:“Tất cả chúng sanh đều có Phật Tánh, nhưng cần phải ‘Tu hành–Thánh đạo Vô lậu’; rồi mới Thấy được.”
–Tu hành ở đây, có hai bậc: (theo Thầy NTĐ dạy)
+Một: Dùng ‘Trí Huệ Bát Nhã’ phá tan ‘Phiền não chướng và sở tri chướng’; để Nhận lại Tánh Giác. Đa số, chỉ có bậc thượng Căn, thượng Trí; mới thành tựu bậc này.
Post: Chánh Giác Nhựt
SHARE:

Ban biên tập website Thiện Tri Thức chúng tôi chân thành cám ơn các trang mạng, các tác giả cùng những cộng tác viên , các bạn đọc đã cho phép chúng tôi trích đăng và gửi bài tới trang nhà chúng tôi. Những ý kiến đóng góp và bài viết xin gửi về email [email protected].
Mong mọi sự tốt lành!
© Bản quyền 2021 THIỆN TRI THỨC | Thiết kế bởi TIGONSYS