Chiếu bóng: Tương tự thứ Chín

Chiếu bóng: Tương tự thứ Chín

Chư Phật trong trí huệ của các ngài sẽ nói

rằng tất cả kinh nghiệm của chúng ta giống như một phim chiếu.

Hãy lại nghe sự soi sáng về chân lý này.

 

Bản tánh của tâm giống như một phim chiếu bóng,

phim và màn hình không thể phân chia.

Chiếu bóng là ảo ảnh huyễn thuật,

maya mê lầm tạo nên thế giới chúng ta,

một tương tục của sướng và khổ, lo âu và vui vẻ.

 

Nhưng màn bạc là tánh Không có cái biết

vẫn không bị những biến cố mà nó phản chiếu chạm đến.

Động đất, sóng thần, bão lửa, cuồng phong,

sanh và chết, thương và ghét, xuất hiện,

nhưng tấm màn vẫn nguyên sơ, luôn luôn vô nhiễm,

không hề bị xâm phạm, như mặt một tấm gương sáng.

 

Người nhìn với ý thức tự ngã,

đối tượng hóa hình ảnh trên tấm màn,

làm hiện maya nhị nguyên mê lầm

nơi maya là kẻ thù cần hàng phục.

 

Nhưng đối với người đi xem phim thích thú,

giống như một đứa trẻ trong trò chơi

nhưng ý thức đầy đủ mỗi khoảnh khắc xảy ra,

tâm nguyên sơ của nó và phim là một.

Như vậy kinh nghiệm điện ảnh giống như maya bất nhị.

 

Thư giãn vào cái biết bao trùm tất cả ấy,

phim và màn ảnh là một toàn thể một vị.

Không có màn – không có hình;

không có phim – chỉ là trống trơn;

hai cái hợp nhất – niềm vui thanh tịnh!

 

Tâm phê phán quan sát bộ phim

phân biệt giữa chỗ xuất sắc và chỗ nghèo nàn;

khen cái hay và chê cái dở

nó trau dồi nghiệp xác định sự tái sanh của nó.

 

Trong sự mải mê cuốn phim được chiếu,

bám luyến vào cái làm thoải mái, khước từ cái làm cho choáng váng,

khẳng định cái vui thích và phủ nhận cái làm tổn thương,

những khuynh hướng thiên vị của nó được kết đọng và tăng trưởng.

 

Tin vào thực tại của chúng sanh trên màn hình,

bị xô đẩy vào ảo ảnh huyễn thuật của khoảnh khắc,

bị quyến rũ bởi những lừa dối của maya phim ảnh,

bám dính vào hành động như thể nó là của riêng chúng ta,

lần lượt chúng ta cười và khóc, hy vọng và lo sợ,

bị bắt giam vào những phóng chiếu tạo bởi khuynh hướng nghiệp.

 

Tin vào thực tại của chúng sanh trên màn hình,

bị lôi cuốn bởi tạo dựng và múa may,

bởi thao tác xảo quyệt của ánh sáng, và âm thanh,

không thấy chất liệu con người bên dưới,

đồng hóa nam nữ diễn viên với vai đóng của họ

những đứa trẻ con chúng ta tri giác chúng như là những nhân vật chân và thực.

 

Khi chúng ta thấu biết những hiệu quả thấy nghe là huyễn hóa,

rằng những phản ứng của chúng ta được xác định một cách chủ quan,

rằng kịch bản điện ảnh, người xem và phim là huyễn hóa,

rằng thân tâm và môi trường là tâm tạo,

khi chúng ta thư giãn vào không gian trống không của bản tánh của tâm,

hoặc trong phim hoặc ngoài rạp hát,

bây giờ ở đây chỉ là sự lóe sáng của hình tướng – ánh sáng thoáng qua

và niềm vui của không dính mắc với mỗi sự cố.

 

Cũng như chiếu bóng là một giả vờ ảo ảnh, một lừa đảo, một ảo ảnh,

một nói dối được tính toán để dụ dỗ và làm mê say khán giả,

thế thì những diễn viên là những phương tiện và tác nhân của trò lừa gạt ấy.

Để hoàn lại tánh giác và thần lực, giá trị và nghĩa,

bị đánh cắp bởi những xuất hiện trên màn,

chúng ta thấy tất cả, tất cả là huyễn hóa,

và do đó chúng ta có lại tự do.

 

Như thế, nhổ gốc niềm tin vào ‘tự ngã’ chúng ta,

và tin vào chung quanh như là ‘cái khác’,

người đã bị những phóng chiếu tiếm quyền

trở lại trạng thái tự nhiên của nó, bản tánh của tâm,

và maya của những khái niệm hư giả trở thành maya vô nhiễm.

 

Màn bạc là nơi những diễn viên với ý thức tự ngã cư trú

nỗ lực qua kỹ thuật cho sự tự phát không thật;

trong sanh tử chúng ta thư giãn trong bản tánh của tâm

qua không hành động.

 

Thiền định

Để chuẩn bị, như trước, chúng ta mong mỏi thấy những sự vật là điện ảnh

và thực hành mỗi ngày là làm quen với nó.

Hãy thấy những biến cố của trạng thái thức là không thật như cuốn phim;

treo lửng lơ trong không gian nơi mọi sự vốn không thật,

thoát khỏi niềm tin vào thực tại của những tri giác và quan niệm của chúng ta.

 

Tâm đang bận rộn trở lại từ những chuyến đi của nó,

thư giãn trong trạng thái tự nhiên của hiện thể,

và quy phục niềm vui của bản tánh tinh túy của tâm.

 

Chúng ta là một với sự lưu xuất của ảo ảnh huyễn thuật,

maya của tánh giác nguyên sơ của hiện thể chúng ta.

Ở đây và hiện tại là hiện diện thanh tịnh, không thời gian, bất nhị,

trí huệ là mong muốn của trái tim.

 

Dòng chảy của cuốn phim không bao giờ dứt,

mỗi khoảnh khắc là trọn đủ trong chính nó,

nhưng không tách lìa với cái toàn thể –

sự tu hành như dòng chảy của sông giữ cho chúng ta hiện diện.

 

Như ban ngày, ban đêm cũng thế: hãy định tâm vào trung tâm trái tim

và ngủ trong không gian nơi giấc mộng giống như một cuốn phim,

và giấc mộng trong sáng, và vân vân, như trước, sẽ chắc chắn sanh khởi.

 

Thậm chí những kinh nghiệm thị giác và nội quán giống như chiếu phim,

và với nhận biết tự động không có gì ở đâu cả,

những phóng chiếu tốt xấu đều sụp đổ.

Mắt của nội quán, những thần lực tâm linh, những samadhi

và tính tự phát đáp ứng hoàn hảo thành tựu,

và sống như Phật chúng ta hướng dẫn cho chúng sanh.

Hãy tự làm quen với mọi hoàn cảnh như là chiếu phim!

Điều hướng nội dung<< PHỤ LỤC I: NHỮNG TƯƠNG TỰ CỦA THỰC TẠI CHO THẾ KỶ 21Toàn ảnh: Tương tự thứ Mười >>
Chia sẻ bài viết này trên trang cá nhân của bạn:
  •  
  •  


Để lại một phản hồi

Địa chỉ email của bạn sẽ không hiển thị công khai.


*