KHO TÀNG LÒNG TỐT

  1. MỤC LỤC
  2. CHẤT LƯỢNG CỦA ĐỜI SỐNG
  3. CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC
  4. CƠ HỘI TẠO DỰNG HẠNH PHÚC
  5. CON NGƯỜI TOÀN DIỆN VÀ TỰ DO
  6. CÁI ĐẸP CỦA CON NGƯỜI
  7. CÁI NHÌN NGƯỜI KHÁC VÀ VẬT KHÁC
  8. CÁI THIỆN VÀ HẠNH PHÚC
  9. CON NGƯỜI TOÀN DIỆN, HẠNH PHÚC TOÀN DIỆN
  10. CA NGỢI HOA SEN
  11. CON NGƯỜI: NHỮNG GIÁ TRỊ VÀ SỰ HOÀN THIỆN
  12. ĐẠO ĐỨC LÀ NỀN TẢNG CHO MỘT XÃ HỘI THỊNH VƯỢNG
  13. GIÁO DỤC PHẬT GIÁO CON ĐƯỜNG CHUYỂN HÓA TOÀN DIỆN
  14. ẢNH HƯỞNG CỦA NỀN VĂN HÓA PHẬT GIÁO
  15. CON ĐƯỜNG BỒ TÁT VÀ XÃ HỘI HIỆN ĐẠI
  16. KHO TÀNG LÒNG TỐT
  17. KHÔNG LÀM HẠI
  18. ĐỨC HIẾU
  19. CẢM NGHĨ VỀ TĂNG GIÀ
  20. BÁT NHÃ QUÁN CHIẾU
  21. BÁT NHÃ: CHÁNH KIẾN GIẢI THOÁT
  22. GIỚI THIỆU VỀ KIM CƯƠNG THỪA
  23. EINSTEIN VÀ CON ĐƯỜNG HÀI HÒA CỦA ĐÔNG PHƯƠNG
  24. KHOA HỌC HIỆN ĐẠI VÀ CON ĐƯỜNG PHẬT GIÁO
  25. THỜI GIAN CÓ HAY KHÔNG
  26. ĐI VÀO BÀI THƠ MỘC CẬN CỦA NGUYỄN TRÃI
  27. SỨ MẠNG THI SĨ: NHỚ VÀ TƯỞNG
  28. LINH HỒN HAY YẾU TÍNH THI CA
  29. LỜI CHÀO TINH KHÔI
  30. HOA HỒNG NỞ CHẲNG TẠI SAO: Angelus silesus, Heidegger VÀ MỘT CON ĐƯỜNG ĐÔNG PHƯƠNG
  31. SÁNG TẠO QUA CÁI NHÌN PHẬT GIÁO
  32. THƯỞNG THỨC VÀ SÁNG TẠO NGHỆ THUẬT
  33. TẢN MẠN VỀ TIẾNG VIỆT
  34. NGHỆ THUẬT VÀ PHẬT GIÁO
  35. LỜI CHÚC ĐẦU NĂM LỢI MÌNH LỢI NGƯỜI
  36. MÙA XUÂN TỪ CẢM NGHĨ ĐẠO PHẬT
  37. PHÁT TRIỂN KINH TẾ VÀ VĂN HÓA
  38. SỰ THÀNH ĐẠT
  39. TÂY PHƯƠNG VỚI ĐÔNG PHƯƠNG: ĐỐI THOẠI VÀ CÙNG TIẾN
  40. SỐNG TRONG BỔN NGUYỆN CỦA PHẬT A DI ĐÀ
  41. CON NGƯỜI HÀI HÒA
  42. XÃ HỘI HÀI HÒA
  43. TỰA CÁC ĐẦU SÁCH ĐÃ XUẤT BẢN THIỆN TRI THỨC

15. KHO TÀNG LÒNG TỐT

Có một thứ khi càng cho đi thì càng có thêm nhiều. Có một loại năng lượng càng sử dụng, thậm chí càng xài phí thì càng có nhiều thêm. Đó là lòng tốt…

Nếu có một cái gì mà khi gặp bất cứ người nào, dù nam hay nữ, già hay trẻ, chúng ta có thể “rút từ trong túi ra” trao tặng ngay cho người ấy, thì cái đó chính là lòng tốt. Chưa chắc chúng ta có thể trao cho trọn vẹn bằng ngôn ngữ, vì đôi khi không rành tiếng của người đó; chưa chắc có thể trao cho tri thức, vì cần có trình độ tương đương giữa hai người; cũng chưa chắc chúng ta có thể trao cho tiền bạc, giúp đỡ cơ hội, vì lỡ người đó giàu có và thế lực hơn thì sao? Những sự trao cho đều đòi hỏi điều kiện, chỉ có lòng tốt là không cần điều kiện. Và cái gì không cần điều kiện, cái đó được gọi là tự do (người phương Tây dịch chữ giải thoát của đạo Phật là tự do). Tự do có nghĩa là không lệ thuộc vào nguyên do nào ngoài chính nó.

Chúng ta thấy người phương Tây mở miệng ra là xin lỗi, cám ơn, cho phép… Đó là cách biểu lộ lòng tốt ra trong ngôn ngữ hàng ngày. Đó cũng là cái lịch sự, văn minh của người phương Tây. Khi mục tiêu của chúng ta là hướng tới một xã hội “công bằng, dân chủ, văn minh”, thì xét kỹ, cả ba khái niệm trên đều có nền tảng là lòng tốt. Dầu có bao nhiêu luật lệ, nhưng nếu không có lòng tốt đằng sau những luật lệ ấy thì chúng ta dễ dàng o ép người khác khi họ yếu thế hơn.

Sẽ không có công bằng nếu không có lòng tốt. Dầu có bao nhiêu quyền cho con người, nếu không có lòng tốt, chúng ta dễ dàng nhũng nhiễu, thậm chí “hành” người dân. Pháp luật và dân chủ chỉ thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của nó khi thực sự có lòng tốt giữa con người và xã hội. Và ngay cả theo quan niệm của phương Tây, văn minh không chỉ là nhà cao cửa rộng, xe tốt mà còn là sự đối xử văn hóa giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, giữa từng cá nhân với chính mình dựa trên lòng tốt.

Chúng ta thấy mọi tệ nạn xã hội đều do thiếu lòng tốt. Tham nhũng, dù dưới bất kỳ hình thức nào, là do thiếu lòng tốt đối với đa số dân chúng còn khó khăn nghèo khổ; tai nạn giao thông vì chạy ẩu, say rượu, xe không an toàn: không có lòng tốt nghĩ đến những người trên xe và người đi đường; thực phẩm xuất khẩu bị trả về vì có chất độc hại quá mức cho phép: không có lòng tốt nghĩ đến sức khỏe người khác, ai chết mặc ai miễn có lợi nhiều là được; xì-ke, Si-da: không có lòng tốt với chính thân thể mình và với cộng đồng. Điều ngược lại cũng dĩ nhiên: tất cả những gì tốt đẹp trên đời đều do lòng tốt mà có.

Tôi có một người bạn tu sĩ trẻ hiện đang sống ở Canada. Những năm trước khi xuất gia, anh đọc nhiều sách Phật giáo, nhưng khi về quê Nha Trang thăm mẹ, anh thường rủ bạn bè đi ăn ở những nhà hàng ven biển, đủ mọi hải sản tươi sống, thích con gì thì vớt lên. Một hôm đang đứng nơi trạm chờ xe bus ở Canada, anh thấy một cô gái phương Tây chạy vội ra đường gắp một con sâu đang bò giữa đường bỏ vào bụi cây bên lề, từ đó anh không hề dám tới những nhà hàng “tươi sống” ấy nữa.

Vài năm sau, khi trên đường đi đến một tu viện Dharamsala của Kalu Rinpoche, anh chán nản muốn trở về, vì khí hậu khắc nghiệt, vì bị trộm cắp, vì tình trạng lộn xộn bất ổn ở Ấn Độ. Đang ngồi thừ người trong phòng trọ tồi tàn, thì thấy một em bé gái Ấn Độ bước vào, tay cầm trái cam, em bóc vỏ trái cam và đưa mời anh. Kết quả là anh ở lại Ấn Độ và tiếp tục lên đường về phương Bắc.

Lòng tốt tạo ra những điều kỳ diệu, những phép lạ. Như trong các truyện cổ tích Việt Nam, có những ông già râu tóc bạc phơ, những bà tiên, ông Bụt…, tất cả đều là sự hiện ra để cứu giúp, đem lại may mắn, phước lành. Suy nghĩ sâu xa, tất cả những cái gọi là rủi ro, bất hạnh xảy ra cho mình trong cuộc đời đều là do thiếu lòng tốt. Câu nói “Chỉn Bụt là lòng” của vua Trần Nhân Tông trong Cư trần lạc đạo phú (hội thứ ba) hẳn là chúng ta chưa hiểu hết và chưa khai thác hết dù cho đến cả những thời đại tương lai.

Mỗi người chúng ta đều có kho tàng lòng tốt nơi mình. Chúng ta biểu lộ, thể hiện nó ra bao nhiêu thì chúng ta sẽ khám phá ra nó bấy nhiêu. Và khám phá ra lòng tốt là khám phá ra chính con người mình. Khám phá con người mình – đây là mục đích và ý nghĩa của đời người – là khám phá ra lòng tốt ở trong lòng mình. Và càng thể hiện lòng tốt ra bao nhiêu, người ta càng khám phá ra chính mình, càng làm đẹp cho cuộc đời mình (mà từ ngữ Phật giáo gọi là “trang nghiêm”) bấy nhiêu. Đó cũng là con đường của hạnh phúc, của hài hoà, với tất cả mọi người, mọi vật.

Tận trong đáy lòng mỗi người là một kho tàng lòng tốt. Khổng Tử đã nói: “Có lòng nhân là người vậy” (Nhân giả, nhân dã). Đức Phật đã nói: “Tất cả chúng sinh đều có Phật tánh”. Nếu chúng ta biết sử dụng lòng tốt, khai thác nó, thể hiện nó thì chúng ta sẽ biến cuộc đời chúng ta và những người, những vật chung quanh thành một môi trường hạnh phúc an vui.

Có một thứ mà khi càng cho đi thì càng có thêm nhiều, đó là lòng tốt. Có một loại năng lượng nào càng sử dụng, thậm chí càng xài phí thì càng có nhiều thêm, đó là lòng tốt. Một năng lượng có thể biến cải tâm hồn con người – điều mà tất cả những năng lượng vật chất khác không thể nào làm được – biến thế giới này thành một thế giới đáng sống, biến con người thành những nhân cách muốn được sống cùng, đó là lòng tốt. Đây là một cuộc cách mạng không đòi hỏi gì (vũ khí, nguồn vốn tư bản, nguồn vốn tri thức…), nó chỉ nằm nơi quyết định và hành động của mỗi chúng ta.

Chúng ta có quyền, vì không ai có thể ngăn cấm, biến cuộc đời chúng ta thành một sự thể hiện của lòng tốt, nghĩa là của hạnh phúc, và có quyền biến cả thế giới này – thậm chí cả vũ trụ này – thành thế giới của lòng tốt: thế giới nơi lòng tốt lưu thông, nơi lòng tốt giao thiệp, nơi lòng tốt trao đổi, gặp gỡ, đối thoại, nơi lòng tốt làm chính trị, thương mại, kinh tế, xã hội…, nghĩa là một nơi vinh danh cho con người, thế giới và thiên nhiên, mà không cần đặt tên nơi đó là Niết Bàn, Thiên Đàng hay cần phải mang tên bất kỳ một chủ nghĩa hoặc tôn giáo nào

Điều hướng nội dung<< CON ĐƯỜNG BỒ TÁT VÀ XÃ HỘI HIỆN ĐẠIKHÔNG LÀM HẠI >>
Chia sẻ bài viết này trên trang cá nhân của bạn:
  •  
  •  


1 Trackbacks & Pingbacks

  1. CON NGƯỜI TOÀN DIỆN VÀ TỰ DO | ÁO NÂU

Để lại một phản hồi

Địa chỉ email của bạn sẽ không hiển thị công khai.


*